Thơ » Nga » Victor Kiryushin
Đăng bởi hongha83 vào 14/10/2025 08:38
Задыхаюсь от косноязычья,
Но уже не зайти за черту –
Слово рыбье, звериное, птичье,
Словно кость, застревает во рту.
Снова древнюю книгу листаю,
Чей волнующий запах знаком.
Вы, от века живущие в стае,
Не считайте меня чужаком!
Беззащитен и разумом смутен,
Смуглый пасынок ночи и дня,
Я такой же по крови и сути –
Муравью и пичуге родня.
Но природа, закрывшая двери,
Немотой продолжает корить.
О, свободные птицы и звери,
Научите меня говорить!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 14/10/2025 08:38
Tôi nghẹn lời vì lưỡi cứng đơ,
Như chẳng thể nào vượt qua ranh giới –
Lời của cá, của thú, của chim,
Thấy nghẹn cứng vị đắng cay trong cổ.
Lại lật từng trang sách xưa cũ,
Mùi giấy quen vẫn cứ xốn xang,
Mọi người sống theo bầy đàn cả thế kỷ,
Đừng coi tôi như người chẳng hề quen!
Tâm trí tôi rối bời, bất lực
Là đứa con hoà trộn ngày đêm,
Tôi cùng hình hài, cùng chung dòng máu
Cũng thân thuộc với loài kiến, loài chim.
Nhưng thiên nhiên đang khép cửa im lìm,
Vẫn trách tôi bằng không gian câm nín.
Hỡi các loài muông thú tự do,
Hãy dạy tôi cất lên tiếng nói!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.