Tôi nghẹn lời vì lưỡi cứng đơ,
Như chẳng thể nào vượt qua ranh giới –
Lời của cá, của thú, của chim,
Thấy nghẹn cứng vị đắng cay trong cổ.

Lại lật từng trang sách xưa cũ,
Mùi giấy quen vẫn cứ xốn xang,
Mọi người sống theo bầy đàn cả thế kỷ,
Đừng coi tôi như người chẳng hề quen!

Tâm trí tôi rối bời, bất lực
Là đứa con hoà trộn ngày đêm,
Tôi cùng hình hài, cùng chung dòng máu
Cũng thân thuộc với loài kiến, loài chim.

Nhưng thiên nhiên đang khép cửa im lìm,
Vẫn trách tôi bằng không gian câm nín.
Hỡi các loài muông thú tự do,
Hãy dạy tôi cất lên tiếng nói!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)