Bầu trời như cánh buồm căng gió
Kéo mùa hè đỏ rực xuống sâu.
Chiếc lông ngỗng chao nghiêng, lấp ló,
Qua cửa sổ hững hờ hé mở từ lâu.

Quá khứ xa xưa kết nối cùng hiện tại,
Tách ta ra khỏi những bộn bề -
Thật nhẹ nhàng, vui tươi, mời gọi,
Toả ánh sáng khôn tả từ đỉnh cao.

Ta đã quen không còn trông ngóng -
Người trần gian, quá đỗi bình thường.
Gió lại đến, trời sẽ chờ quang đãng:
Bay lên nào, chiếc lọng nhỏ, nhẹ vương!

Hỡi linh hồn, rửa sạch bao sầu khổ,
Sao lại yêu sự tĩnh lặng, êm trôi?
Đến lượt bạn, sau bến bờ xa đó,
Như chiếc lọng cũng bay bổng trên trời.

Thời gian tưởng được chia thành hai mảnh,
Dẫu trong bóng đêm chẳng sai đường,
Bạn sẽ bay qua quê hương yên ả,
Qua ngọn đồi cao có nhà thờ nhỏ thanh bình.

Qua cánh đồng chiều tà lặng gió
Qua nước Nga, nơi gắn bó đời ta...
Chiếc lông ngỗng chao nghiêng, nhẹ gió
Qua cửa sổ kia hé mở hững hờ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)