Thơ » Nga » Victor Kiryushin
Đăng bởi hongha83 vào 15/10/2025 08:57
Небеса набухшей парусиною
Тянут лето красное на дно.
Залетело пёрышко гусиное
В полуотворённое окно.
Прошлое связав и настоящее,
Отлучив на миг от суеты —
Лёгкое, весёлое, манящее
Несказанным светом высоты.
От неё отвык я, как и водится —
Человек обычный, во плоти.
Ветер набежит, и распогодится:
Поднимайся, пёрышко, лети!
Ах, душа, омытая печалями,
Что ж ты полюбила гладь да тишь?
В свой черёд
За дальними причалами
Пёрышком по небу полетишь.
Время будто надвое расколется,
Но не ошибаясь и во тьме,
Проплывёшь над милою околицей,
Над церквушкой тихой на холме.
Над остывшим полем,
Над Россиею,
Надо всем, что в жизни нам дано…
Залетело пёрышко гусиное
В полуотворённое окно.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 15/10/2025 08:57
Bầu trời như cánh buồm căng gió
Kéo mùa hè đỏ rực xuống sâu.
Chiếc lông ngỗng chao nghiêng, lấp ló,
Qua cửa sổ hững hờ hé mở từ lâu.
Quá khứ xa xưa kết nối cùng hiện tại,
Tách ta ra khỏi những bộn bề -
Thật nhẹ nhàng, vui tươi, mời gọi,
Toả ánh sáng khôn tả từ đỉnh cao.
Ta đã quen không còn trông ngóng -
Người trần gian, quá đỗi bình thường.
Gió lại đến, trời sẽ chờ quang đãng:
Bay lên nào, chiếc lọng nhỏ, nhẹ vương!
Hỡi linh hồn, rửa sạch bao sầu khổ,
Sao lại yêu sự tĩnh lặng, êm trôi?
Đến lượt bạn, sau bến bờ xa đó,
Như chiếc lọng cũng bay bổng trên trời.
Thời gian tưởng được chia thành hai mảnh,
Dẫu trong bóng đêm chẳng sai đường,
Bạn sẽ bay qua quê hương yên ả,
Qua ngọn đồi cao có nhà thờ nhỏ thanh bình.
Qua cánh đồng chiều tà lặng gió
Qua nước Nga, nơi gắn bó đời ta...
Chiếc lông ngỗng chao nghiêng, nhẹ gió
Qua cửa sổ kia hé mở hững hờ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.