Nàng chạy xinh chưa! trông kìa! - Qua lối mòn cát mịn
Qua ruộng lúa mì, hoa anh túc chói chang
Qua thảm cỏ xanh, nở kín hồng hoang
Qua những con đường bỏ đi hay đắp mới
Qua núi, qua rừng, qua bãi
Trông kìa, cô gái chạy xinh chưa!

Nhìn thân hình nàng to cao, thon dáng
Đội trên đầu một giỏ hoa tươi
Nàng hiện ra, nhí nhảnh, chân bước vui vui
Cánh tay trắng ngần khuôn tròn vầng trán đẹp
Giống chiếc bình am-pho hai quai bằng ngọc thạch
Xa xa nơi miếu điện hoang tàn

Nàng trẻ trung và hay hát hay cười
Chân giẫm đất, ven hồ, khóm này bụi khác
Rượt theo những cánh chuồn lam thấp thoáng
Qua suối, qua khe, tay vén vạt áo dài
Nàng đi, nàng chạy, nàng dừng lại, nàng bay
Có lẽ chân nàng, chim cho đôi cánh

Chiều tà, khi mọi người sắp quây quần nhảy múa
Khi mõ kêu lốc cốc đủng đỉnh trên đường về
Của bầy gia súc tiếng rống dài lê thê
Chẳng cần chọn đồ nữ trang thích hợp
Nàng đến dự, và luôn luôn hoa đẹp nhất
Là đoá hoa nàng cài trên mái tóc thơm

Quan pa-cha ở Négrepont, ngài Omer già khụ
Sẵn sàng cho hết để được nàng thương
Súng thần công bạt vía, những con tàu ba boong
Bộ lông cừu và yên cương tuấn mã
Chiếc khăn đội đầu của ngài bằng lụa đỏ
Và áo quần nạm ngọc long lanh

Cả súng ngắn và súng tromblon nòng loe
Nuốm bạc nhẵn lì vì tay ngài thô ráp
Thanh bảo kiếm cong cong Damas
Và những khẩu espingol tiếng nổ rền vang
Lởm chởm những mũi tên Mông Cổ

Ngài cho cả bàn đạp và chăn trùm lưng ngựa
Cho hết kho tàng, kể cả thủ kho
Cho ba trăm tỳ thiếp đẹp như hoa
Cho bầy chó săn vòng cổ bằng ngọc thắm
Cho những tên An-ba-ni nước da sạm nắng
Vai vác súng các-bin dài

Cho những tên Franc, Do Thái với bọn pháp sư
Và đình tạ của ngài, tường xanh mái đỏ
Cho những phòng tắm lát hoa rực rỡ
Toà thành cao có lỗ châu mai
Và trên bờ vịnh miền Cyrénaï
Nhà nghỉ mát soi mình sóng biếc

Cho tất! cả con ngựa bạch nuôi trong hậu cung
Ức đẫm mồ hôi long lanh như bạc
Cả bộ hàm thiếc khảm vàng tuyệt tác
Cả tặng phẩm của hoàng đế Alger
Cô gái Tây Ban Nha múa điệu fandango
Nang những nếp váy thêu nhẹ nhàng duyên dáng

Cưới được nàng là một nghĩa quân klephte
Mắt đen lay láy chứ không phải quan pacha
Chàng nghèo khổ nên chẳng có gì cho
Tài sản chung quy chỉ có khí trời, nước suối
Một khẩu súng tốt sạm khói
Và tự do trên núi rừng


Bài thơ trên được rút từ tập "Những bài thơ phương đông"
Nguồn: Victo Hugo, NXB Giáo dục, 1978.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)