Một sáng rộn ràng hơn bao sáng
Sắc đỏ vàng lan khắp muôn phương
Tiếng loa vang mọi ngã tư đường
“Ngày ấy, 1945 lịch sử…”
Tiếng loa hay tiếng vọng từ quá khứ
Cứ râm ran, sôi sục, tự hào.
Phút nao nao bản tuyên ngôn Người đọc
Nước Việt tôi cất tiếng khóc chào đời.
Tiếng khóc của muôn triệu con người
Rũ bùn đen ra đời cùng đất nước
Tiếng khóc triệu anh linh thuở trước
Vì tương lai dừng bước xuân xanh
Tiếng loa khàn khàn giọng thép đanh
“Mùng 2-9 mừng quốc khánh…”
Lời kết cho trăm ngàn trận đánh
Đã đủ rồi, xương máu đổi tự do.
Nay tôi đi giữa cảnh ấm no
Giữa phố xá cờ sao đỏ lựng
Chợt bật cười, chẳng còn ai lo lắng
Chuyện cơm ăn áo mặc thuở xưa.
Nay tôi đi giữa tiếng cười đùa
Chẳng còn nữa bom rơi đạn lạc
Hoà bình đã phủ xanh mất mát
Tiếng hát dựng xây thay tiếng súng trường.
Tôi cứ đi, đi giữa tiếng loa phường
“1945, năm lịch sử…”
Tiếng tương lai quyện vào quá khứ
Lồng ngực tức căng, lệ chực trào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.