Hè đã qua rồi, qua thật rồi
Lãng đãng ven đường lá vàng rơi
Tà dương cũng bớt màu gay gắt
Dè dặt gió thu hiu hắt buồn.
Vài cuộc rong nhàn phải tạm buông
Lại đốt tuổi xuân cuộc sinh tồn
Đổi sinh mệnh để nuôi sinh mệnh
Thu tới chông chênh, phận chông chênh.
Nét thu, nét quá nửa cuộc đời
Hay là nét vỡ của lứa đôi
Gót hồng khuất nẻo sầu man mác
Thu tới chơi vơi, thu đơn côi.
Chốn quen, góc vắng, người đâu tới
Tóc điểm sợi mây bạc mấy màu
Hàng cây đã ngả vàng chờ đợi
Chiếc lá nhẹ rơi, thu chia đôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.