Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

14.00
Đăng ngày 30/07/2025 18:02, số lượt xem: 132

Có nụ bồ công anh bé nhỏ
Đón gió bay cùng những ước mơ
Mây bồng bềnh như mái tóc nàng thơ
Nụ bồ công anh ngóng chờ miền đất hứa.

Nhưng thời tiết vốn nhiều trò tráo trở
Mới nắng vàng mơ mưa đã rập rình
Cơn gió nhẹ đưa trở mặt bất bình
Nụ bồ công anh rùng mình hoảng sợ.

Làm sao bây giờ?
Nụ bồ công anh tự hỏi giữa chơ vơ.

Làm sao bây giờ…?

Giữa khoảng không lờ mờ xám xịt
Gió bắt đầu rít qua các tàng cây
Đám mây đen quát tháo gọi bầy
Đì đùng tiếng sấm chào đồng bọn.

Gió xiết như lưỡi dao sắc nhọn
Nụ bồ công anh tơi tả dập dềnh
Phận hạt mầm chìm nổi bấp bênh
Vật lộn với bão giông giành sự sống.

Trong chao đảo mênh mông tuyệt vọng
Bỗng xa xa một hình dáng nhạt nhoà
Tảng đá kia sừng sững dưới mưa sa
Nhuộm thời gian, bình an, vững chãi.

Khe nứt lớn tô thêm màu từng trải
Nét xù xì gai góc giấu nỗi đau
Như định mệnh trói chặt vào nhau
Nụ bồ công anh lách mình vào kẽ đá.

Khe nứt giờ trở thành tất cả
Nụ bồ công anh như được về nhà
Cả trời giông đã ở ngoài xa
Đá lặng lẽ gồng mình che chở.

Trong lòng đá mềm như hơi thở
Hạt mầm xinh khẽ nở thành cây
Vết thương của đá lâu nay
Giờ đã được lấp đầy sự sống.