Mưa ngớt rồi, trên con phố nhá nhem.
Con phố đêm không có nhịp đồng hồ.
Chỉ có tiếng hô hào ép rượu
Của lũ ma men vây chặt lấy em.
Em…
Người con gái không cam chịu phận nghèo.
Bỏ thôn dã theo ra nơi phố thị,
Bị cuốn đi bởi đèn màu lấp loáng,
Bỏ quên mơ ước dở dang…
Ước mơ phủ xanh mảnh đất hoang.
Bát cơm rau chan mồ hôi hạnh phúc.
Nếp nhà tranh tiếng nói cười đông đúc.
Em từng mơ về một địa đàng…
Giờ đây,
Giữa địa ngục hoang tàn
Nơi lũ quỷ dùng tiền mua sinh mạng.
Lấy thân em làm món ăn mời bạn,
Em đổi thanh xuân lấy những cuộc vui…
Lấy hơi men của những cuộc say vùi,
Lấy những mùi yêu tạm bợ
Và sự bơ vơ trong tiếng thở yếu dần.
Em mất nhiều…
Em được bao nhiêu?
Bên hè phố tiêu điều,
Vài bóng hồng nấc lên tiếc hận.
Tiếng nấc vì thời vàng son đã tận
Thanh xuân đã bỏ họ mà đi.
Đám đông cũng rời họ mà đi…
Chỉ còn điếu thuốc tàn bầu bạn,
Khoé mắt thoáng nhiều thêm vết rạn.
Có vị mằn mặn…
Tan cùng mưa…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.