Thủa còn nhỏ tôi thường hay trách
Bố tôi không biết cách sẻ chia
Suốt cả ngày nói chuyện xưa kia
Như người đứng bên rìa thời đại
Tuổi mới lớn, tuổi còn ngây dại
Nghĩ giản đơn bố phải hiểu mình
Mỗi lần xung khắc chuyện linh tinh
Tôi thầm trách bố già lạc hậu
Nhưng cậu bé trẻ thơ đâu biết
Bố giấu tôi buông tiếng thở dài
Mãi khi tôi cũng có con trai
Mới thấu khoảng cách hai thế hệ…
Mới thấu bố đã từng như thế
Bất lực nhìn khoảng cách xa dần
Đứa con từng chăm bẵm tảo tần
Trao cho mình ánh nhìn xa lạ.
Cách thằng bé nhìn tôi giống quá!
Giống ngày tôi trách bố đã già
Nó không hiểu, tôi từng không hiểu
Khó bao nhiêu…tìm đồng điệu con thơ.
Giờ tôi thấy những gì bố thấy
Tiếng thở dài chẳng thể sẻ chia
Tôi kể con nghe chuyện xưa kia
Như một kẻ bên rìa thời đại.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.