Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 12/12/2025 12:54, số lượt xem: 101

Chiều đổ nghiêng theo mái hiên nhà
Dưới xà gỗ cũ, chuông gió treo
Leo lét ánh tà dương khép muộn
Chiều không gió…
Không tiếng chuông reo.

Bởi vốn dĩ chuông sinh ra vì gió
Chẳng thể vang khi chỉ có một mình
Gió vô tình chợt đi chợt lại
Chuông giật mình sai nhịp đinh đang…

Khi gió đùa trêu đám sương tan
Chuông réo rắt ngân vang hoà nhịp.
Mỗi dịp gió mùa về hiu hắt
Chuông nhẹ đưa tiếng sắt se lòng.

Chuông gió ngân văng vẳng tiếng đục trong
Không phải vì chuông…
Mà vì gió lúc thương lúc giận.
Gió đi rồi chuông bần thần đứng lặng…
Biết gió của trời sao còn nặng tâm tư.

Có một người em gái từng nói với tôi:
“Em thích tiếng chuông gió lanh canh… anh có thể viết tặng em một bài được không?”
Tôi đáp: “Anh sẽ viết, khi đủ cảm xúc.”

Nhưng rồi, tôi nhận ra rằng mình không thể viết về chuông gió như cái cách người ta thường viết - đẹp, mong manh, lung linh trong gió.
Tôi chỉ nhìn sự vật như nó vốn vậy.

Chuông gió không tự reo.
Nó đứng yên, chờ một cơn gió vô tình đi ngang rồi ngân lên vài tiếng đục trong.

Tôi viết về cái bản chất ấy — về sự chờ đợi, về thứ tình cảm không thể giữ.
Về một chiếc chuông chỉ biết đứng đó… khi gió vốn thuộc về trời.

Thân tặng!