Chiều thu ấy, một chiều thu đầy nắng
Tôi trở về sân vắng khoảnh trường xưa
Cây phượng già vẫn đó nhẹ đu đưa
Tựa bức tranh vẽ bằng màu ký ức.
Bao thổn thức ngỡ từ lâu đã mất
Tại nơi đây lại réo rắt tìm về
Ghế đá, hàng cây, chỉ người không thấy
Đã bao mùa… thu trút lá rụng rơi.
Từng bước chân vô thức chợt xa xôi
Tôi ngơ ngác lạc vào trong miền nhớ
Ánh nắng xiên in hờ lên trang vở
Nét mộng mơ, lơ đãng tuổi học trò.
Cái tuổi ta chẳng phải lắng lo
Chỉ có tiếng cười giòn trong gió
Lấm lét nhìn theo bóng cô bạn nhỏ
Má hây hây ráng đỏ hoàng hôn.
Lời muốn ngỏ mà sao dạ bồn chồn
Mảnh tình đầu vò nhàu trong ngần ngại
Nét nguệch ngoạc, dòng tâm tư muốn trải
Giấu tên rồi… lại muốn được ai xem.
Tôi đứng đây giữa hồi ức đan xen
Cảnh thân quen mà lòng người xa lạ
Hoà trong gió có điều gì day dứt
Tuổi thơ ơi…vết mực tím dở dang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.