Trông kìa cô gái nhỏ hái trà
Nhà cô đâu đó phía đồi xa
Làn da nâu đượm màu mật ngọt
Những ngón tay thơm nhựa búp non.
Hàng mi cong, đôi mắt đen tròn
Nghiêng nón lá che tà nắng muộn
Giữa lưng chừng hoàng hôn đỏ nhuộm
Cô lỡ tay hái cả nỗi buồn.
Trà cô pha nhàn nhạt vị buông
Lắng lại cả tâm tình khách uống
Hương trà thơm dịu dàng ve vuốt
Nỗi đầy vơi chợt tựa khói sương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.