Giữa trăm ngàn gặp gỡ cuộc đời
Kẻ tới người đi - sự dĩ nhiên
Có đoạn duyên ngỡ dài lại đoản
Có đoạn duyên thoảng lại trầm miên.
Có đôi lứa thể non hẹn biển
Mới bao lâu biển cạn đá mòn.
Có mối tình còn chưa kịp nhận
Đã hằn sâu tới tận tâm can.
Có thứ tình cảm chẳng chứa chan
Chẳng thể đặt tên, chẳng nghĩ bàn
Cứ vậy chơi vơi tình hay bạn
Được cạnh nhau thôi cũng đủ rồi.
Có đôi lúc chính ta tự hỏi
Tồn tại không cái gọi tiền duyên?
Cớ sao một quãng bình yên
Thoáng qua một khắc, trầm miên một đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.