Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Văn Công Hùng
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 12:22
Cuối ngày là đêm
cuối đêm là sáng
đời cứ thế trôi
năm cùng tháng tận
Bông hoa cứ nở
đến lúc tự rơi
dòng nước tự trôi
đến ngày suối cạn
Tôi đem mặn chát
pha với ngọt ngào
nhận về được mất
thu về đắng chua
Kẻ bán người mua
mây trôi ngày tết
hoa còn người hết
chân trời ba mươi
Ai đem nụ cười
thả vào thương nhớ
giấc mơ ngọn gió
bất ngờ cuối năm
Chiều muộn âm thầm
ngã tư một dáng
thế mà cứ tưởng
cuối ngày hư vô...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.