Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 01/07/2015 08:54

Những điều hôm nay có khi bỏ qua không nhớ
Như ăn miếng cơm có hột sạn nhả ra trên bàn tay nhìn một lúc hắt xuống đất
Rồi và miếng khác
Như mặc trái cái quần cột dây lưng

Sáng sớm đi ra vườn con sâu rớt trên áo
Nắng buổi trưa một nửa trên tàu lá chuối
Cái đuôi con thằn lằn rớt giữa nhà
Đầu hôm chó sủa lảng ngoài cửa ngõ

Những mảnh chai mảnh chén trên vạt đất mới cuốc lật
Con mèo ngồi trên cái ghế đẩu dưới tấm cửa chống
Tiếng chuột đuổi nhau nửa đêm trên mái nhà
Có ai ở nhà bên cạnh kêu tên

Cây cỏ lùng mọc dưới nước chết khô
Những cọng rơm rớt vãi giữa đường
Hai con trâu nằm nhai cỏ đầu ngã ba sợi dây dắt mũi chảy nước
Con nhện sa trước mặt

Tiếng trẻ con ru em buổi trưa trời nắng
Những điều đó bỏ đi có khi tình cờ thấy lại
Không kể năm
Không kể tháng
Không kể ngày
Những bãi phân trâu trời mưa nước đọng vũng ở giữa
Chiếc chiếu rách phơi ngoài hàng rào
Cái lưng ướt mồ hôi của đứa con gái đi qua trước mặt
Tôi đứng yên một lúc
Những miếng vá làm cho hai ống quần của tôi dày thêm và cứng lại
Có chín mười giờ rồi
Đèn hết dầu
Tôi lấy chai ra đường kêu cửa mua chịu
Người bán hàng dim mắt ngó tôi đứng ngoài tối
Mấy đứa bán bánh về gặp tôi giữa đường hỏi tôi đi chơi
Trời mưa chưa to
Đường đi có tiếng người

Không biết ở nhà người khác về tôi có bỏ quên gì không

Tôi cứ nhìn phía trước
Gặp người quen chào đi khỏi một lúc lâu mới nhớ
Tôi bỏ hai bàn tay vào túi quần xóc xóc đồng bạc kên
Không biết mua cái gì cho con

Con chuồn chuồn hết đạp nước rồi đậu trên dây thép gai
Con bò kéo xe chở gạch bước lách cách
Người đánh xe đội chụp cái mũ levis ngồi dựa ngửa hút thuốc
Buổi chiều nước sông không có mặt trời
Tôi xoa hai đồng bạc kên trên mấy đầu ngón tay

Năm năm
Mười năm
Hai ba mươi năm

Những nồi canh chuối cau trộn bột sắn khô đang nóng húp vội vàng
Chảy mồ hôi nước mắt
Ăn rồi ra đứng dựa cửa nhìn người đi qua đi lại
Bạn bè gặp nhau cứ nói chuyện trên trời
Miếng vá nơi quần lâu ngày chỉ đứt không biết
Tôi tưởng tôi dại và quá tội

Những điều bỏ qua khi không nhớ lại

Con kiến cắn ở sau lưng
Tay không với tới được
Cuộc đời kể cũng vui


Ngày 20 tháng 3 năm 1985