Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Tuấn Đạt » Nguồn đá (2000)
Vẫn còn đây những mái nhà xưa
Vườn không dậu ngõ đi chung lối
Đất đỏ cuộn gió Lào khô dại
Ngọn mướp đắng níu vòi leo quanh hố bom.
Không thể quên chiến địa phòng không
Giàn pháo dội tầm cao lửa xé
O dân quân tóc dài lưng ong rất trẻ
Cởi áo mình chụp khói hoa tiêu.
Không thể quên nước mắt đẫm chiều
Không thể quên cái ngày em trở lại
Hạnh phúc từ chiến tranh vội vàng đọng mãi
Vẳng tiếng hò khoan Nhật Lệ đêm trôi...
Chốn cũ tôi về một thời trai trẻ
Đã nhận thêm hương sắc âm vang
Người năm ấy giọng ngọt ngào thương quá
- Cứ đi mô răng chủ nhật không sang?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.