Con thuyền vượt sóng chẻ đều ánh trăng
Đêm khuya tĩnh lặng, lấy đâu bóng người?
Nhoè mắt nhìn sông thấy bóng trăng cười,
Vương trên khoé mắt bóng hình cố nhân.
Thời gian tựa như con nước xuôi dòng,
Tà áo em, bóng hình ngày xưa trống,
Chỉ còn vương lại chút hồn sương khói
Một mảnh trăng xưa, cùng một mảnh lòng.
Bạch quang cầu cho cây cỏ ngây tình,
Mưa xuân đêm ấy, ta từng nơi đây
Cảnh đẹp, không rượu mà người vẫn say
Gió trời se lạnh, cùng người thưởng trăng
Cảnh xưa, trăng cũ, hồn người còn đâu?
Chỉ còn tiếng sóng, người mơ mộng gì?
Mái tóc em dài, dòng sông nho nhỏ
Ru người mãi ngàn năm, giấc mộng đó
Trăng soi hồn người, một mảnh sứ vỡ
Sóng nước vỗ về, thuyền trôi bỡ ngỡ
Chợt nghe đâu đây hương hoa mới nở,
Mầm xanh vừa nhú lối cũ ta về...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.