Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tôi đến biển lần đầu
còn rụt rè sóng nước
hàng dừa mắc võng ngược
ru gió mà không rơi

Gió vọng từ xa khơi
bỗng ước mình hoá sóng
ruổi nhanh tới chân trời
lấp loáng lên buồm trắng

Đời người ngắn ngủi sao
biển thì dài rộng thế...
ô kìa con ốc bể
sóng tràn thì nó lăn!

Tôi biết mình nặng nợ
nhấc chân còn dấu chân


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]