Cái điểm sáng ấy anh từng gặp bao đêm
Trên những con đường đuổi giặc
Xe đi qua thung lũng mờ sương
Dốc đèo cheo leo nơi nào cũng gặp

Ôi những cánh rừng lạ như thời cổ sơ
Anh chưa thuộc đường, thuộc tên, thuộc lối
Một bóng nhỏ thoáng qua khi xe lao vội
Một bàn tay vẫy gọi cuối con đường
Cái điểm sáng lạ lùng dẫn xe anh lên

Anh nói với bạn bè chắc chắn là em
Khi những cánh rừng bên đường cháy trụi
Dáng em nhỏ nhoi đứng trong tầm bom dội
Bằng cảm giác khác thường anh nhận ra tay em

Năm ngón tay, năm tia sáng đầu tiên
Qua trọng điểm đầu tiên anh đã gặp
Đến "Cửa tử" trời ơi! anh vẫn gặp
Màu áo trắng ngời lên trong chớp bom

Mấy năm rồi chạy trên tuyến Trường Sơn
Có đêm nào như đêm nay nhớ mãi
Những cọc tiêu là những cô em gái
Thanh thản đứng bên đường trọng điểm - xe lên

Cái điểm sáng lạ lùng phát sáng tự tay em


1-4-1971

Nguồn: Mùa bão và hoa muống biển (thơ), Trần Nhật Thu, NXB Văn học, 1977