Không màu vàng vụ lúa tháng năm
Không màu xanh một mùa biển lặng
Em thường đùa anh
Em đi trang đồng nắng

Ôi cánh đồng xa lặng mênh mông
Muối sinh nở trong buổi chiều xuống chậm
Lứa muối già dâng những chùm nón trắng
Lứa muối non như bọt sóng bồng bềnh

Đất quê ta bom trăm hố chồng lên
Vẫn rất lạ là mùi gió mặn
Vẫn đồng muối là đồng rất nhiều nắng
Vẫn là em - rất quen - gánh muối trong chiều
Tiếng ai hò làm con đê thêm cao

Tiếng ai hò làm cho trăng lên theo
Đêm chuyển muối dẻo vai đồng đội
Nghe bát ngát gió về bến bãi
Đêm qua sông trắng loá con thuyền
Muối ngời ngời như nắng lên

Rồi ngày mai muối sẽ vượt Trường Sơn
Đến bản làng giữa cồn mây chất ngất
Những binh trạm trong rừng tre rừng trúc
Nuôi giọt máu hồng đẩy lùi cơn sốt rừng cay nghiệt
Cảm ơn cuộc đời cho ngọn nắng miền xuôi

Bát canh rau rừng anh sẻ làm đôi
Thấy bóng em lại ra đồng nắng
Thấy vị mặn nở sinh giữa ráng trời im lặng


Nguồn: Mùa bão và hoa muống biển (thơ), Trần Nhật Thu, NXB Văn học, 1977