14.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 29/12/2016 16:42, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 07/01/2017 06:28

Biển cồn cào sóng táp ở ngoài kia
trăng lặng lẽ bao đời rồi không rõ
trái đất nghiêng theo chiều nghiêng vũ trụ
còn riêng ta là cỏ có gì đâu

Ta cô đơn từ trong bụng mẹ
đứa trẻ đầu thai giữa thế kỷ hai mươi
cất tiếng chào đời đã biết mình ngọng nghịu
một lần bó chiếu
                        đem chôn

ta
trở lại với mặt trời
biết ơn người say rượu
ông đã ngả lưng vào trời thẳm
mơ giấc mơ của triệu tinh cầu
khi tỉnh giấc thấy ta ngọ nguậy

Mẹ ta khóc đến không còn nước mắt

Quê ta nghèo
cả bốn phía là sông
con sông Kinh Thầy
                 bốn mùa gió thổi
bóng mẹ nhoè
                 trong chiều bão nổi
bóng cha ngang trời
                 trên đồng đổ ải
gót chân trần tứa máu
để hồi sinh

Ta sinh ra khi đất nước gian lao
anh trai
tòng quân chưa tròn mười sáu tuổi
chị gái lấy chồng
                  thành người nhà khác
cha mẹ già như đuốc qua đêm

Mỗi bậc thềm lá rụng - rêu phong
mùa bão đi qua
như giặc càn
                   lũ quét
tuổi thơ run như cỏ lác bên sông

Cha ta
người thợ cày không biết chữ
ông mồ côi từ thuở còn thơ
cuộc đời ông
                  toàn những ước mơ
                                                  dài dằng dặc
ông chỉ biết làm
                   mà chẳng dám chơi
còn mẹ ta người lùn và bé
sinh ta ba ngày
bà đã ra bờ ao hái rau
cha ta
chỉ mải cày bừa
bát cơm dễ chan bằng nước mắt!

Ta bước đi từ lời ru của mẹ
từ cánh đồng dằng dặc dấu chân cha
Từng đốm sáng trong phù sa ký ức
khi ta quỳ dưới gầm trời, mặt đất
và khóc trước mộ cha
rồi mẹ ta cũng dời xa
ta thành kẻ mồ côi trên trần thế
bát cơm manh mún xứ người
biển xanh và núi rừng trùng điệp
sóng lân tinh từ thuở hồng hoang
tầng mỏ trập trùng
                 sương trắng bay ngang

Và em đến
như vườn xanh đầy nắng
bầu trời nhuộm sắc thiên thanh
ta đã ngả lưng vào vòm thẳm ấy
ngắm từng ngôi sao trên dải thiên hà
những đứa trẻ mồ côi như ta từ cát bụi
cất vang khúc hát đồng dao

Ta làm kẻ chăn trâu
                                 nơi cuối trời mây trắng
câu thơ hành khất xứ người

Ta lớn lên trên than
lại làm thơ về những luống cày
bạn bầu ta đều làm thợ mỏ
thường chê ta
                     là kẻ hấp hơi
ta không buồn
chỉ lặng lẽ bước đi!

Mỗi cuộc đời
một nẻo sông quê
người đến đây
đến từ tứ xứ
hầm mỏ
moong sâu
tình yêu cháy khát
bụi than nồng hoen trong phổi
để thương nhau

Những mùa than dằng dặc
nối chân nhau
mây cứ trắng
                  cho bờ lau lạnh buốt
ai đã qua chặng đường khổ ải
bát cơm lẫn máu, mồ hôi
đã có thời binh lửa rợp trời than
người sản xuất than như người ra trận
Tổ Quốc cần
sư đoàn Than cất bước
giặc tàn rồi
chiến sĩ lại làm than

Ta từng nghe gió hát ở trên cao
từ đỉnh núi Bài Thơ năm ba mươi sáu
một nhà thơ để lại ở dốc Bồ Hòn

câu khôn - câu dại - câu còn dở dang
ông đã ví mình như thỏi than đen
cháy hết mình cho Hạ Long xanh biếc

Ta đã đi trên những nẻo gian lao
những ngày thợ Mỏ cơm ăn còn thiếu
càng thấy yêu hơn những con đường lầm lụi
những kiếp người như mảnh than rơi

Đã bao lần
ta đứng trước mùa thu
nhận hạt phù sa
                trên tay người để lại
bông cỏ héo
                bóng chiều hoang dại
mảnh trăng gầy
                như ly rượu vơi
mùa đông về
                nỗi nhớ giêng hai

Ta từng khóc
trước than và trước bạn
có nỗi đau nào không của ta
đến con sóng lạc loài bên bờ cát
cũng vỗ vào sâu thẳm dấu chân ta

Và dòng sông khúc hát về đâu
ta thầm mơ giọt phù sa bùn đất
cánh đồng quê những ngày giáp hạt
không còn vác rá ăn vay

nhưng hỡi đất trời và hương cỏ may
ta thấy thiếu điều gì trong ấy
làng mạc quê xưa bóng tre thưa thớt
đồng quê xanh thiếu vắng cánh cò

mùa thu này nắng mưa nhiều thêm
con đường cũ
                  hình như không ai gọi
con chim xanh về nơi không mong đợi
ngẩn ngơ trông
                      mây trắng cuối trời


Nguồn: Trần Đình Nhân, Cuối trời mây trắng (thơ), NXB Hội nhà văn, 2006