Thơ thành viên » Trường An » Trang thơ thành viên » Nghiêng thành phố
Lãng đãng xuyên qua cửa
Cặn ánh sáng cuối ngày
Bị bỏ quên sót lại
Trên khoé mắt môi cay
Khuất sau những dãy nhà
Tiếng chuông nhà thờ ngân
Một, hai tiếng kinh cầu
Vang vọng trong vang vọng
Nhặt đèn đường dướt đất
Cho chạng vạng dần buông
Đàn bồ câu bay lên
Lá vàng khô rơi xuống
Lộp độp rồi lộp độp
Con mèo già ngây thơ
Trông mưa mang tiếng động
Nhiều năm vẫn ngồi chờ
Trời nhớ đất bao giờ,
Có lúc nào gần nhau?
Mà trong màn nước đọng
Soi được trời ở trong.
Ai thương ai nặng lòng
Chiều nghiêng nghiêng thành phố
Mỏng manh như sợi tóc
Dài đến tận thiên nhai.
Người ra đi bỏ lại
Hoa giấy ở hiên nhà
Trên khoé môi mặn nồng
Lời nói còn thiết tha.
Tiếng chuông nhà thờ vọng
Vang xa, cứ vang xa
Nghiêng đầu nhìn thành phố
Ngân nga những tiếng ca.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.