Thơ thành viên » Trường An » Trang thơ thành viên » Nghiêng thành phố
Khi tôi chết bên vệ đường
Bên trái tôi là cánh rừng mùa đông dài trắng xoá
Bất tận
Trái tim tôi đã u hoài mê mẫn tuổi trẻ nhạt nhoà
Một cái chết dài
Bên phải tôi con đường không người đến
Tôi sống trong những lựa chọn chính mình giành lấy
Niềm vui bất tận
Trên đầu tôi mặt trời hồng đã buông xuống một nửa
Trên má tôi hai con ong vàng ghé đến chơi
Tôi ước thấy được một cánh chim
Trong mùa đông bất tận riêng mình
Tôi ước mình là chúng
Tôi ước mình là mình
Niềm đau bất tận
Tôi tồn tại trong những nỗi đau chính mình giành lấy
Những cánh rừng quanh tôi đứng thẳng
Tôi nằm trong thiên thu cõi người vô tình
U mê một con đường đích thực
Và gục chết chẳng ai hay
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.