Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới năm chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 19/01/2015 10:30

Ngọc Lan, Ngọc Lan ơi
vì thương – ta chăm chút
cho Lan vươn cao vút
cho lá cành xum xuê
cho hương quê thơm mát

Bỗng chiều nay tan nát
bởi ngợp trời bão giông
oằn mình Lan vật vả
góc vườn bỗng trắng xoá
chồng chất những xác hoa

Ta xót lắm Lan ơi!
giá như chỉ thấp thôi
đừng cao vời vợi thế
chắc không phải tả tơi
khi cuồng phong ập tới.


Nguồn: Trương Tuyết Mai, Nghe trăng, NXB Văn học, 2009