Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 19/01/2015 10:31

Chiều ấy biển động
có một cô nàng
      thích đùa với sóng
ngỡ tìm chút ngông
       cho nhẹ bớt lòng

Nàng mải mê giỡn sóng
biển gầm thét liên hồi
sóng đuổi hoài
         nàng chạy mãi
vừa chạy vừa ngoái lại
tiếng cười ngông
      hoà tiếng biển thét gào

Sóng cứ ầm ào bươn tới
     rượt đuổi mãi không thôi
rồi bỗng quật nàng hụt chân
         sóng soài, chới với...

Biển tràn lên tóc lên vai
cát tràn lên mi lên mắt
nàng đớn đau quằn quại
theo sóng cuộn... lăn dài

Xin trời thương
       cho mưa thôi tuôn
và sóng chớ làm
        nàng đau thêm nữa.


Nguồn: Trương Tuyết Mai, Nghe trăng, NXB Văn học, 2009