Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 19/01/2015 10:35

Trước bức sơn dầu màu tối
                  "Ôm trọn nỗi đau"
một chiếc nón đội đầu cũ, rách
              ẩn hiện bên dưới
         buồn rượi khuôn mặt người

Giống như chiếc bóng
     bà ngậm ngùi cúi xuống
     quàng tay ôm
             những đứa trẻ vô hồn

Những đôi mắt ngước lên nhìn mẹ
lại giống như nhìn thăm thẳm bầu trời
chúng muốn hỏi điều gì
         mà chới với... không thôi!

Một dấu lặng kinh khiếp lòng người
một câu hỏi nặng hơn bom tấn
một nỗi đau sâu thắt quặn tim tôi
người xem tranh
              chôn chân...
                        hoá đá!


Nguồn: Nghe trăng, NXB Văn học, 2009