Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 04/12/2025 21:01
Tôi như đi lạc vào một thế giới
Màu thuỷ ngân vây bọc bốn chung quanh
Trên đầu chạm ngàn vạn xanh của lá
Mây trắng sau mưa xốp dưới chân mình
Bầu trời rộng mới vừa thu nhỏ lại
Sờ được từng tinh khiết những vì sao
Hương của trái đêm cứ như là khói
Trăng trên cao không rõ từ độ nào
Cây lẫn với người sông phà hơi thở
Chiếc bàn mặt nguyệt ấm hơi sương
Ngoài bến cơn mưa vào từng hột nhỏ
Tay tôi cầm tin cậy bàn tay thương
Xin đừng thắp một ngọn đèn nào sáng
Những bầy ong trai gái hát dưới cành
Mặt người lẫn mặt trăng non ảo ảnh
Phải không em, không thực nữa dòng Hương
Đêm ấy trong vườn như đêm cổ tích
Câu hát em trong hoa trái vô hình
Tay dìu qua một khoảng xanh rất thực
Còn em thì sương khói lung linh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.