Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 08:56
I observe: “Our sentimental friend the moon!
Or possibly (fantastic, I confess)
It may be Prester John’s balloon
Or an old battered lantern hung aloft
To light poor travellers to their distress.”
She then: “How you digress!”
And I then: “Someone frames upon the keys
That exquisite nocturne, with which we explain
The night and moonshine; music which we seize
To body forth our own vacuity.”
She then: “Does this refer to me?”
“Oh no, it is I who am inane.
“You, madam, are the eternal humorist
The eternal enemy of the absolute,
Giving our vagrant moods the slightest twist!
With your air indifferent and imperious
At a stroke our mad poetics to confute—”
And—“Are we then so serious?”
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 08:56
Tôi ngắm nghía: “Bạn trăng sến sẩm ta kìa!
Hoặc giả dụ (hơi kỳ quặc, tôi thú thật)
Là khí cầu của vua Prester John xa xôi
Hay chiếc đèn lồng cũ kỹ treo chơi vơi
Soi lữ khách tội nghiệp vào khốn quẫn.”
Nàng liền bảo: “Anh dông dài quá bận!”
Tôi lại tiếp: “Ai dạo trên phím phơi phới
Bản dạ khúc tuyệt vời ta mượn lối
Để sẻ chia chuyện bóng đêm và ánh nguyệt;
Thứ nhạc ta bấu víu, chẳng hề tiếc
Để gọi hình cho trống rỗng hồn ta.”
Nàng gặng hỏi: “Có ý nói em chăng hại?”
“Ồ không, chính tôi mới là kẻ khờ dại.
“Thưa lệnh bà, bà là bậc khôi hài vĩnh cửu
Kẻ thù muôn đời của những điều tuyệt đối,
Chỉ khẽ xoay là tâm trạng thoáng qua thay đổi!
Bằng dáng vẻ kiêu kỳ và dửng dưng
Liền một mạch, thơ điên tôi phải dừng -”
Và nàng - “Thế chúng ta nghiêm túc vậy sao?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.