Thơ thành viên » Thiên Linh » Trang thơ thành viên » Khúc cầu siêu
Cánh đồng ngô từng yên vui trong gió
Tôi dạo chơi giữa bờ vực âu lo
Bao khát vọng tôi cất ở trong nhà
Ra đầu ngõ đốt xác xơ cây lá.
Cháy rực lên ngọn lửa của hận thù
Mà chính ngươi lại là chất xúc tác
Đám ve sầu kêu la làng thảm thiết
Gọi bản năng nổi loạn và tàn ác.
Ngài bù nhìn ngơ ngác nhìn bóng dáng
Một kẻ điên nhảy múa trong đám lửa
Bao nụ cười tôi đốt ngoài đồng ngô
Mang tủi nhục theo mình đi tảo mộ.
Cháy rực lên một vẻ đẹp hoang sơ
Khiến lũ quạ mù quáng dần tỉnh ngộ
Đàn đom đóm bay mãi tìm cơn mưa
Để vội vã dập tắt cơn thịnh nộ.
Cháy lên đi, những niềm đau tôi cố chôn vùi
Cháy lên đi, những hoài bão tôi từng vun đắp
Cháy lên đi, những con thiêu thân cố lao vào
Cháy lên đi, những kẻ tội đồ đang thét gào.
Nhưng mà...
Chẳng nỗi đau nào tồn tại mãi mãi
Hằn sâu ánh nhìn thương hại một vết thương dài
Chẳng muốn dằn vặt mãi trong tâm trí
Sống ngột ngạt qua những ngày âm ỉ.
Trong con ngươi nhuốm màu đỏ hoen
Nước mắt tôi kết thành trời đêm.
Ôi chim non, kêu oan trong tuyệt vọng
Tôi bất giác thấy bóng mình khi xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.