Thơ thành viên » Thiên Linh » Trang thơ thành viên » Thân em hoá cát vàng
Con ra đi theo tiếng gọi của bình minh
Con trở về theo lối mòn của hoàng hôn.
Xa con rồi... xa con thật rồi
Mẹ đau lắm... mẹ đau lắm, con ơi!
Ánh chiều tà hôn lên mái nhà tranh
Mẹ ở xa hôn lên bóng con lạc lối.
Con đi rồi... con có về không con?
Lòng mẹ đau cắt gan cắt cả ruột.
Giọt máu đục lăn dài trên gò má
Lan ra tận sông Đà xa tĩnh lặng
Làm ngập lụt cả sa mạc cằn khô
Dòng thác máu nhuốm màu một lãnh thổ.
Đi thật xa tìm con, ôi trĩu nặng.
Ngày tháng năm dần phôi pha nỗi nhớ
Tiếng gió lùa qua khung cửa than thở
Cây cau già đã ra hoa kết trái
Tóc mẹ bạc theo thời gian trải dài.
Bây giờ con lang thang ở phương nào?
Rồi một mai nắng về kể mẹ nghe
Con đã về dưới hình hài cát bụi
Đưa tro tàn, gió mang bay lên trời
Về đất mẹ, nước mắt đẫm sương rơi.
Về đây đi, lưng mẹ còng cả rồi.
Nay được nhìn con qua tấm di ảnh
Mẹ lấy tay vuốt nhẹ đôi mắt già
Dắt mẹ trên lối xưa con để lại
Dưới ngôi mộ mọc lên một mầm xanh
Mãi mãi ở bên mẹ, con nhé!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.