Thơ thành viên » Thiên Linh » Trang thơ thành viên » Thân em hoá cát vàng
Đêm đó
Định mệnh đã dẫn lối em
Em biết mình sắp đi
Vì với em đây đã là hồi kết,
Cho những tháng ngày dày vò
Khoác trên mình tấm áo mùa thu muộn
Những đau thương, xót xa em để lại
Dù có quên, cũng xin đừng nhắc đến
Vì đây là đêm cuối được sống thật trọn vẹn.
Những oán than sâu bên trong lồng ngực
Từ gót chân đến bờ vai sáng rực
Thân em nhẹ tênh
Thầm khẽ gọi tên trong đêm
Tàn hồn của thi sĩ
Chưa kịp ngắm bình minh
Hồn phách em sẽ bay về cõi trời
Phần xác rã rời thì chơi vơi mặt đất.
Hãy để đêm này sẽ là đêm cuối
Chiếu sáng tâm hồn em - chẳng thể quyết định
Trăng sáng khi trời thu - trong đêm tĩnh mịch.
Hãy để đêm nay rực sáng
Giải thoát khỏi khổ đau - đốt cháy tim mình.
Những kí ức vụt qua - cảm giác yên bình.
Ở nơi chốn trần gian, em không quên để lại
Bụi cát của tàn ảnh thanh xuân đẹp nhất
Câu chuyện của em cũng đến lúc hạ màn
Liệu đây có phải là cái chết dịu dàng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.