Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 05:49, số lượt xem: 58

VỌNG CỐ CUNG

Trời sinh ta trong một nước cờ
Thời gian ngưng động tình vu vơ
Mão thiên tử giả áo hoa vờ
Tức cảnh sinh tình đối câu thơ:

Ta sao làm bộ giữa hoàng cung
Huống nữa bài văn đóng bít bùng
Tri kỷ ngàn năm sao chẳng nhớ
Trần gian lạc cõi lạ tình chung.

Đèn dầu Nhà Trắng thấy mông lung
Nửa đêm Trái Đất thoáng bập bùng
Đền ta còn mãi câu hoang lạnh
Tỉnh giấc hư vô mộng chẳng thành.

Lưỡng cực ngày đêm ta vẫn đây
Hồn thiên sông núi cảnh đoạ đày
Việt Nam đế quốc sao lạ quá
Lạnh hồn phong kiến tỉnh lại say.

Nhớ cảnh ta xưa dựng cõi bờ
Đêm xây thành luỹ ngày đăng cơ
Vũ trụ lên đèn vượt thời gian
Thái dương thần nữ thôi chẳng màng.

Người ơi đừng khóc sầu ly tang
Hồn ai lận đận cảnh mơ màng
Biết đâu hoàng cung thành hoang vắng
Hoa sầu héo rũ ánh sông trăng.

Thế sự xoay vần tựa cuộc chơi
Long bào vương bụi chẳng xa rời
Nửa đêm Nhà Trắng đèn soi bóng
Một dải giang san mộng viễn khơi.

Thái dương thần nữ còn xa vắng
Trăng cũ hoàng cung vẫn đợi người
Thiết lãng phù vân đời dẫu tận
Hồn thiêng sông núi chẳng hề vơi.

Ngàn năm tri kỷ tìm đâu thấy?
Bút mực tâm giao hoạ ý trời
Tượng đá rêu phong sầu vạn cổ
Lòng lại dặn lòng cảnh xa khơi.