Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/01/2024 22:39, số lượt xem: 253

Có khi nào mình lạc mất nhau không?
Em rất sợ duyên hồng này đứt quãng
Bởi ước nguyện cùng vượt qua năm tháng
Dù chông gai khổ nạn đến cỡ nào

Nếu mai này sự thật thế thì sao?
Anh có vội bước vào người yêu mới
Bỏ đi hết những gì mình mong đợi
Có quên nhanh không nghĩ ngợi bao giờ

Em không cần một hạnh phúc nên thơ
Em chỉ muốn bến bờ nơi êm ấm
Tình em đó trao người luôn sâu đậm
Mãi trăm năm ngọt thấm vị nồng nàn

Nhưng yêu à, em chẳng thích dối gian
Yêu anh lắm đến ngàn sau vẫn vậy
Anh hãy hiểu dùng trái tim nhìn thấy
Tấm chân tình gói trọn cả niềm tin

Mỗi ngày qua em cứ mãi giữ gìn
Sợ đánh mất không còn nhìn anh nữa
Em sợ lắm sợ phai màu hương lửa
Và sợ rằng lời hứa cũng nhạt phai

Em sợ ngày anh sánh bước bên ai
Bỏ em lại khoảng trời dài kí ức
Em không muốn bản thân rơi đáy vực
Vì em yêu, yêu đến mức dại khờ

Xin anh đừng giết chết mảnh tình thơ
Vì thế giới trong mơ còn dang dở
Để cảm xúc mỗi ngày thêm dệt nhớ
Để em yêu hơi thở giữa đêm tàn

Giữ bên mình đêm huyền ảo chứa chan
Cùng xây dựng giữa hàng ngàn tinh tú
Cho em sống trong men tình ấp ủ
Được không anh nơi trú ngụ yên bình.

Đến khi nào vầng dương không chiếu sáng
Người lầm lẫn địa ngục với thiên đàng
Thì nguyện ước của anh vẫn còn mãi
Chút hơi tàn le lói ánh sao mai.

Có biết đâu sự thật là như thế
Còn lại gì sông núi quá nhiêu khê
Bỏ hết đi những điều ta không có
Giang san này dễ mấy ai được cho.

Anh không cần những điều trong mộng ảo
Anh chỉ muốn ru hồn đêm trăng sao
Chẳng cần ai cũng không cần áo bào
Đừng nói nữa bầu trời đã rất cao.

Nhưng để yêu một người không phải dể
Bởi tình anh là muôn ngàn cơn mê
Hồn ra đi anh quên mất lối về
Lòng chìm đắm tình đời quá chán chê.

Liệu em có giữ được một niềm tin
Bàn tay trắng biết ai độ lấy mình
Đâu ai cho ta được dấu ấn sinh
Thái dương hồng em ơi hãy giữ gìn.

Ngày anh đi là ngày không trở lại
Kiếp luân hồi em mãi đứng chờ ai
Trông mong gì nguy nga bóng lâu đài
Nhắm mắt lại không còn thấy ngày mai.

Nếu anh chết em có buồn không nhỉ?
Anh sống đây chẳng làm được điều gì
Em có thấy đời anh là ngục tối
Mộng đêm tàn khúc hát người chia phôi.

Nếu làm vua dể như điều anh nói
Chắc thế gian muôn kẻ đã nuốt trôi
Em cứ sống như đời em mong muốn
Để anh chết máu đào sẽ lại tuôn.