Ta để quên em trong ngăn kéo
Bởi tờ khế ước chẳng mang theo
Ta sợ đời ta là mộng ảo
Gió đùa cổ mộ lá xôn xao
Ta đã quên ta là tất cả
Ta đã quên người từng rất xa
Thế gian giờ còn ai đâu nữa
Cho trời thơ thẩn đổ cơn mưa
Ta để quên ai ngoài bến vắng
Vạn lối sầu lên khuất ánh trăng
Đêm nay ta thấy lòng giông bão
Ngọn gió sầu lay xác xanh xao
Ta đã quên người đã quên ta
Mà sao vẫn nhớ ta với người
Đời ta chưa biết chưa từng rõ
Quân thần mấy khắc lại đắn đo
Ta đã quên rồi câu trác tuyệt
Thiên lý xa ban vùng đất khuyết
Mất nước mất nhà cũng mất ta
Lại nhớ lại thương tình kẻ lạ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.