Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 17/01/2024 08:32, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Thiên Không vào 30/06/2026 14:22, số lượt xem: 487

Ta để quên ai trong ngăn kéo?
Bởi tờ khế ước chẳng mang theo.
Ta sợ đời ta là mộng ảo,
Gió đùa cổ mộ lá xanh xao.

Ta đã quên ta là tất cả,
Ta đã quên người từng rất xa.
Thế gian còn chờ, ai đâu nữa?
Cho trời thơ thẩn đổ cơn mưa.

Ta để quên ai, ngoài bến vắng?
Vạn lối sầu lên khuất ánh trăng.
Đêm nay ta thấy lòng giông bão,
Ngọn gió sầu lay xác gầy hao.

Ta đã quên người, đã quên ta!
Mà sao vẫn nhớ, ta với người!
Đời ta chưa biết chưa từng rõ,
Bể rộng sông sâu, cạn đáy mò.

​Ta đã quên ta một kiếp người,
Nỗi niềm gửi gió cuốn mù khơi.
Thế gian luân hồi vào mộng mị
Để lệ hoen mi ướt rã rời.

Ta cũng quên rồi giấc chiêm bao,
Khi nắng chiều tan vệt nhạt màu.
Lặng lẽ soi mình trên mặt nước,
Cố tìm hình bóng thuở thanh cao.

Ta đã quên rồi ấn thái dương!
Chân lý tìm chi một nẻo đường.
Hư vô tái sinh sầu vạn kiếp,
Lạc hồn mộng cảnh lại vấn vương.

Bài thơ là lời tự sự đầy day dứt về sự mâu thuẫn giữa quên và nhớ. Nhân vật trữ tình cố gắng rũ bỏ quá khứ, phủ nhận bản thân và những ràng buộc (tờ khế ước), nhưng càng nỗ lực quên đi, nỗi nhớ và sự hoài niệm lại càng bủa vây. Kết cục, nhân vật rơi vào trạng thái chênh chao, nhận ra kiếp người chỉ là giấc mộng hư ảo, nơi nỗi sầu vạn kiếp cứ mãi lẩn khuất trong vòng xoáy luân hồi.