Trời sinh có mắt có tai,
Sao đành câm nín van nài câu ca.
Bốn phương tám hướng yêu tà,
Trăm muôn nghìn triệu chẳng là tôi sao?
Vậy ai khoác chiếc áo bào?
Vậy ai hoang tưởng trăng sao trên trời?
Lầm đường lạc bước mù khơi,
Chân đi không vững rối bời tình thân.
Đời tôi chỉ sống một lần,
Nhưng đã chết mấy vạn lần ai hay.
Tội nhân chúng học chữ thầy,
Chữ thần chữ thánh nuôi bầy con hoang.
Thời nay có mấy ông hoàng,
Xây đền lập phủ cho toang phép màu.
Mị dân dối chúng theo hầu,
Đồng đồng bóng bóng buôn câu dối lừa.
Nếu trời không chuyển cơn mưa,
Rõ thời mạt pháp dối lừa lên ngôi.
Buồn thay số kiếp tôi đòi,
Trăm năm một án luân hồi chẳng xong.
Con ai chẳng phải lạc hồng?
Cháu ai chẳng phải là dòng máu tươi?
Thác đi hãy cố ngậm cười,
Sống đây để lại cho người đức tin.
Ở đời có chữ tâm linh,
Giang sơn gấm vóc luỵ tình ai đâu.
Đời tôi đã vạn ngày sầu,
Thì thôi chẳng nói đi chầu diêm vương.
Khóc than hai chữ vô thường,
Tệ vài tỷ bạc đo lường nhân tâm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.