Tôi ra đi khi đời vào tranh đấu,
Tự xa xưa khắc lên vạn khổ sầu.
Chiều lang thang lạc hồn ta về đâu?
Bờ bến lạ mà ngở như tình đầu!
Đêm hoang vắng nổi sầu ta biết mấy?
Ánh trăng tàn thơ thẩn đếm cỏ cây!
Biết bao giờ quên được chân trời cũ?
Mặt trời lên nghiêng bóng suốt muôn thu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.