Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 30/10/2023 12:47, số lượt xem: 286

Nước trong khe suối chảy ra,
Mình chê nước đục, mình đà trong chưa?
Bùn lầy cũng hội cày bừa,
Trời nào lại chẳng không mưa bao giờ?
Tưởng là chỉ có trong mơ,
Đâu ai biết được thiên cơ đã nhiều.
Hành tinh trái đất tôi yêu,
Bốn tỷ năm trước nhiều điều đổi thay.
Nào ai biết được trời đày,
Mặt hồ sông núi rừng cây tế bào.
Trải qua trăm triệu gian lao,
Giờ về một ngỏ ngắm sao nhìn trời.
Nỗi buồn mây nước chơi vơi,
Khi yêu cũng đã hết lời thở than.
Làm sao thu được hồn nàng,
Để ta còn biết địa đàng là đâu.
Mỗi sáng bình minh lên chầu,
Vua cùng hoàng hậu chẳng bầu được ai.
Lạ lùng chữ chúa không ngai,
Vương cung dựng tượng bi hài thánh ca.
Hoàng hôn thấp thoáng phương xa,
Mặt trời xuống núi chiều tà lên ngôi.
Phận người lạc bến thuyền trôi,
Đêm về vắng bóng bồi hồi sao rơi.
Sông ngân chìm đắm rả rời,
Tình vào ảo ảnh muôn đời không tan.