Thơ thành viên » Thiên Không » Trang thơ thành viên » Đáp lời sông núi
Chẳng dại, chẳng khôn, đời vẫn trôi,
Khôn chi cho mệt xác thân rồi!
Tranh khôn, vạn kiếp sầu chưa dứt,
Nhường dại, trăm năm mộng vẫn vơi.
Thế sự vốn là cơn gió ngược,
Lòng người nào phải cỗ xe côi?
Năm mươi tuổi lỡ, nhìn gương lạ,
Chẳng biết mình ai, kẻ dại rồi!
Ngỡ vui, nào biết trốn tìm đâu?
Vui chốn vinh hoa, hận khơi sầu.
Bút mực trang sách học cho mau
Trường ca, bể loạn, chí bạc đầu
Chim lồng chưa chắc không đắc thú,
Cây chậu chẳng lúc lá úa màu
Đủng đỉnh chi bằng câu đối đáp
Thực hay hư ảo, cũng qua cầu.
Trăng sao đoạt mệnh, khéo bày chi?
Mệnh do trời định, dạ có gì!
Chính trường diển đoạn, trò trần thế,
Lợi ích, ngông cuồng, kiếp lầm đi.
Sáng ra bờ suối, xưa là chuyện,
Tối lại vào hang có xá gì?
Nhặt nhạnh bao nhiêu lòng thị phi
Chẳng qua một giấc mộng xuân thì.
Vinh hoa, phú quý, tạ ơn trời
Tiết ngọc gan vàng, giữ phận tôi
Thao lược vu vơ, đời mấy chốc,
Thần tử nghìn năm, lệ vẫn rơi.
Truyện xưa phảng phất, vầng nhật nguyệt,
Mấy kẻ qua đời, xác vẫn trôi.
Gửi gắm chi nhiều, người thiên cổ,
Cỏ xanh một dải, lặng im lời.
Bình cũ, hương xưa, gọi rằng vương?
Thế thời, cửa quan, đổi vô thường!
Âm dương máy nhiệm, bĩ thái đó,
Nhàn nhã chi bằng mộng đoạn trường.
Mây nổi, sang giàu, chốn hư không,
Sao dời, vật đổi, mộng phiêu bồng
Cuộc cờ sự thế, người dàn trận,
Sóng bể lòng nhân, lại gió đông.
Lẩn thẩn bạc đầu, lời chi nữa?
Nói có cũng không mộng về xưa
Cửa hầu, hoa trôi, dòng nước chảy,
Thánh bốn mươi tuổi, hết ngờ chưa?
Đạo lý vấy mực, đời hoen ố,
Văn chương xác cũ, lệ vương tờ.
Bao nhiêu trang sách là chưa đủ,
Xem bấy nhiêu dòng cũng nghìn thu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.