Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
1 người thích
Đăng ngày 09/02/2025 01:15, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Thiên Không vào 29/06/2026 07:43, số lượt xem: 400

Có những ngày làm bạn nỗi cô đơn
Ta dần quen tiếng gọi của linh hồn
Cách ly đời cho quên tình mộng ảo
Ngước mắt nhìn le lói những vì sao.

Hồn ta đâu tìm hoài nhưng chẳng thấy
Mặt trời hồng khuất lấp nẻo chân mây
Bổng lạc vào cõi mộng giấc thần tiên
Ta đi mãi… đi tìm đạo thánh hiền.

Giờ đã mất những điều xưa dĩ vảng
Ta u sầu linh hồn mãi lang thang
“Hãy vùng lên cười một tiếng bi ai
Máu ta say không chảy thoát hình hài.”

Lời ai đó âm vang ngoài mộ địa
Hiu hắt buồn khắc khoải giữa trời khuya
Cõi lòng ta chôn cất với san hà
Đời làm bạn lạc loài những hồn ma.

Ta viết lên giáo điều trong mộng tưởng
Người nhìn ta ánh mắt lạ tầm thường
Hồn ra đi ngàn năm không trở lại
Ấn luân hồi chắc gì đã nhạt phai.

Ta nhớ mãi thu sầu vào uất hận
Hồn phiêu du lạc lối đêm sở tần
Ta nằm im đợi chờ ngày siêu thoát
Mong hoàng thành dựng lại bản thanh âm.

Ta gom hết những tàn tro dĩ vãng
Đúc thành khuôn hình hài thuở hồng hoang
Sông tiền kiếp vẫn mịt mờ sóng cuộn
Bờ giác mê ai thắp nến soi đường?

​Ấn lệnh xưa dấu in hằn mãi mãi
Ta vẫn đi dù vạn kiếp luân hồi
Giọt máu say có bao giờ ngưng chảy
Dẫu hồn này lạc bước giữa chân mây.

​Người cứ bước vào dòng đời cát bụi
Cứ nhìn ta bằng ánh mắt kinh hoàng
Ta đứng lại giữa lầu hoang bóng tối
Nghe thời gian gõ xuống nhịp điêu tàn.

​Vương quốc xưa nay chỉ còn phế tích
Bản thanh âm ai dệt giữa sương mờ
Ta nhắm mắt gọi tên niềm tin cũ
Đợi hoàng thành thức giấc giữa đêm thu.

​Thôi cứ thế, nằm im nghe đất thở!
Hồn linh thiêng nương tựa bóng trăng gầy
Mai thức giấc dẫu ngàn năm cách trở
Chút tàn hương còn đọng nẻo chân mây.

​Vạn giáo điều xin trả về mộng tưởng
Đời lạc loài ta chọn lối ra đi
Bản hoà âm của thiên đường lạc vận
Sẽ vang lên nơi mộ địa vô thần.

“Hãy vùng lên cười một tiếng bi ai
Máu ta say không chảy thoát hình hài”
Suối âm thầm muôn đời không siêu thoát
Tiếng thác gào còn đọng mãi bên tai.

Bài thơ là tiếng lòng u sầu, cô độc nhưng đầy kiêu hãnh của một linh hồn mang cốt cách vương giả, lựa chọn cách ly khỏi cõi trần bụi bặm để dấn thân vào hành trình luân hồi vạn kiếp tìm kiếm “đạo thánh hiền”. Đối diện với thực tại phế tích của vương quốc xưa, sự ghẻ lạnh của người đời và nỗi đau “máu say không chảy thoát hình hài”, nhân vật trữ tình quyết định buông bỏ mọi giáo điều mộng tưởng để nằm im nương tựa vào lòng đất, chờ đợi ngày hoàng thành thức giấc và chấp nhận gửi lại bản hoà âm bi ai nơi cõi mộ địa vô thần.