Có những ngày làm bạn nỗi cô đơn
Ta dần quen tiếng gọi của linh hồn
Cách ly đời cho quên tình mộng ảo
Ngước mắt nhìn le lói những vì sao
Hồn ta đâu tìm hoài nhưng chẳng thấy
Mặt trời hồng khuất lấp nẻo chân mây
Chợt lạc vào cõi mộng giấc thần tiên
Ta đi mãi… đi tìm đạo thánh hiền.
Giờ đã mất những điều xưa dĩ vảng
Ta u sầu linh hồn mãi lang thang
“Hãy vùng lên cười một tiếng bi ai
Máu ta say không chảy thoát hình hài”
Lời ai đó âm vang ngoài mộ địa
Hiu hắt buồn khắc khoải giữa trời khuya
Nỗi lòng ta chôn cất với san hà
Đời làm bạn lạc loài những hồn ma.
Ta viết lên giáo điều trong mộng tưởng
Người nhìn ta ánh mắt rất tầm thường
Hồn ra đi ngàn năm không trở lại
Ấn luân hồi chắc gì đã nhạt phai
Ta nhớ mãi thu sầu vào uất hận
Hồn phiêu du lạc lối đêm sở tần
Ta nằm im đợi chờ ngày siêu thoát
Mong hoàng thành dựng lại bản thanh âm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.