Có đôi khi tìm một chút ấm lòng
Giữa cuộc sống mênh mông nhiều sóng cả
Tôi chỉ muốn bên một người xa lạ
Kể họ nghe cái mệt lả cuộc đời
Có đôi lần nước mắt chực tuôn rơi
Rồi tự hỏi nói lời nào cho phải
Liệu lỡ thốt nói những điều sai trái
Họ nghe rồi... có ở lại bên tôi
Có những điều mơ ước quá xa xôi
Nhưng thực tế mấy hồi ta có được
Dù mệt mỏi nhưng bàn chân vẫn bước
Cố gắng đi phía trước chặn đường dài
Có nỗi buồn không biết đúng hay sai
Mà cảm xúc bắt đầu chai sạn hết
Không phải cố ghìm bản thân thêu dệt
Cho cuộc đời một cái kết bình yên
Có đôi khi nén chặt những muộn phiền
Để năm tháng bớt truân chuyên mọi thứ
Ờ thì thế xây dựng lên cố giữ
Đến bao giờ không giữ nổi thì thôi
Có khi nào tôi tìm lại chính tôi
Một cô gái mang nửa vời tâm sự
Vẫn e thẹn mang nụ cười thiếu nữ
Vẫn hồn nhiên chế ngự nét ưu sầu
Có nhiều lần, không hiểu tại vì đâu
Tôi bật khóc rồi bắt đầu than thở
Chẳng muốn nói còn hay buồn vô cớ
Chắc tại vì tôi mắc cỡ hay chăng
Có đôi lần ngồi ngó dưới ánh trăng
Hỏi rồi đáp y như rằng ngớ ngẩn
Nhưng có lẽ trong lòng bao trắc ẩn
Chẳng giống ai, mang số phận kiếp người.
Có đôi lúc ta tìm trong cõi mộng
Dấu yêu ơi! Hồn về với non sông
Rồi thức giấc một mình ôm chiếc bóng
Đường mê lầm ta bước cùng hư không.
Có đôi lần cơn sóng đã trào dâng
Xác thân này dập dã chốn phong trần
Ta muốn yêu rất nhiều hơn tất cả
Họ nghe rồi... vội vã cách rời xa.
Khúc thiên triều ta xây tình mộng ảo
Người là ai, gọi ta tiếng yêu nào?
Những đêm sầu thơ thẩn đếm trăng sao
Ta về đâu, dòng máu bổng sôi trào.
Ta chẳng biết đời ta đúng hay sai
Thế gian này quá lắm những nhân tài
Trời sinh ta có gì để nhớ mãi?
Thái dương hồng thôi đành cũng nhạt phai.
Có đôi khi ta nén lòng ta lại
Kiếp vô thần khóc chúa đã không ngai
Giọt sầu dâng thấm ướt đôi mi ngài
Thức thâu đêm mong gặp một ngày mai.
Có khi nào ta lại tìm thấy nhau?
Tiếng yêu ơi! Hương xưa giờ úa màu
Đoạn trường hận than thở thán từng câu
Ngôi đền hoang còn ta với nỗi sầu.
Ta muốn quên nhưng hồn lại cứ nhớ
Ta là ai đến muôn đời muôn thuở
Bảng phong thần nét bút đã phai mờ
Xác thân tàn xin tình thôi mộng mơ.
Có đôi lần lắng lòng dưới bóng trăng
Ta còn đây nẻo đạo lối quân thần
Trời sinh ta sót lại chút hồng ân
Bình minh lên kết thúc đêm Sở-Tần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.