Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Tôi nằm dưới tán cổ thụ già
Nơi những rễ cây đan vào lòng đất mẹ
Rừng đón tôi bằng cái chạm nhẹ
Qua làn gió hoang vừa ghé qua đây

Trưa nay...
Nắng không gắt gao như người ta nói
Nắng chỉ là những mảnh vụn vàng rơi xuống từ kẽ lá
Lấp lanh trên vạt áo mềm
Như những viên minh châu của trời đất

Gió rừng lạ lắm
Nó không đi thẳng
Nó len lỏi, nó thì thầm, nó mơn man
Mang theo mùi nhựa thông, hoa dại ẩm ướt
Tan trên đầu lưỡi vị ngọt thanh

Trong cơn say giấc miên man
Tiếng suối xa bỗng hoá lời ru
Tiếng lá xào xạc hoá thành điệu nhạc
Tôi buông mình...
Giữa 1 biển xanh xao động
Giữa 1 ánh nắng vàng sánh mật
Và gió
Cuốn ta đi vào cõi không cùng

Hồn tôi tan vào lòng đất ẩm
Để đại ngàn viết tiếp những lời ru