Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Thái Thuận » Lữ Đường di cảo thi tập
Đăng bởi Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人 vào Hôm nay 18:42
蓼蕭歌罢夜漫漫,
沆瀣天高白露漙。
潤物初無聲點滴,
濕花衣有淚闌干。
月流僊掌擎霄重,
春醒宮娥吸曉寒。
清絕不知誰與共,
吟翁謾自比珠看。
Lục tiêu ca bãi dạ man man,
Hãng giới thiên cao bạch lộ đoàn.
Nhuận vật sơ vô thanh điểm trích,
Thấp hoa y hữu lệ lan can.
Nguyệt lưu tiên chưởng kình tiêu trọng,
Xuân tỉnh cung Nga hấp hiểu hàn.
Thanh tuyệt bất tri thuỳ dữ cộng,
Ngâm ông mạn tự tỷ châu khan.
Khúc hát lục tiêu đã dứt, đêm đã chìm vào thăm thẳm.
Bầu trời cao bao la đọng lại làn khí lạnh đẫm sương thấm đẫm.
Làm tươi tốt, thấm nhuần muôn vật mà ban đầu vốn chẳng hề có tiếng giọt rơi,
Làm ướt đẫm cánh hoa, trông như những giọt nước mắt chảy dài ngập tràn.
Ánh trăng chảy qua bàn tay tiên nhân đang hứng cả bầu trời.
Cung Nga vừa bừng tỉnh giấc xuân, hít lấy cái lạnh của buổi sớm mai.
Hạt sương trong trẻo, chẳng biết có ai cùng thưởng thức.
Ông lão ngâm thơ đành buông lời, ngắm nhìn hạt sương như những viên ngọc quý.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.