Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nửa quên nửa nhớ ngập ngừng
khi thương khi giận đã từng trải qua
Dẫu người có muốn xa ta
thì ta vẫn mãi mang hoa tặng người.

Hoa này nở giữa chơi vơi
mỗi cành lá mỏng tựa thời đã đau
Không mong níu bước về sau
chỉ mong giữ lại phép màu bao la.

Dẫu mai ta vẫn thật thà,
xin người hãy nhớ châu sa giọt sầu.
Chỉ là duyên đến không đâu
nên đành chấp nhận tình đầu hết thơ

Nếu ai hỏi giữa bơ vơ
còn tin yêu nữa hay mờ mịt hơi.

Ta cười:

“Ừ, có một thời…
Từng mang tất cả tình người tặng em”.