Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đăng ngày 10/07/2025 15:05, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Admin vào 26/10/2025 13:40, số lượt xem: 435

Dải mây manh mún nằm thê thảm,
Cái diều đổ vỡ bóng chiều cam,
Ruồi ve, muỗi phất hơi ngập đất,
Ngút ngút đàn dơi bụng đói ham.
Có hồn điếu đổ ánh trăng lam,
Tàn cay khói đắng, đầu quay quắt,
Trái tim nghiệt ngã như co thắt,
Muôn nẻo đường đời, lối nào cam?

Ai hỏi mấy nhớ với vài thương?
Có nhớ gì đâu... lẽ vô thường!
Bản thân tự cắn là đằng khác,
Tức sao trong máu vẫn còn vương!
Làm sao cồn nhớ mãi điêu tàn,
Cho một hình bóng vào khúc vãn?
Cành lá khô queo, gò trơ lãng,
Nắng chết nằm im, xác tiêu tan.

Ước mộng thuở nhỏ đã sụp đổ, không gặp lại nhau thì mọi thứ chỉ là đa đoan.
1/6/2025