Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: nỗi buồn (26) nỗi nhớ (53) tình yêu (430)
Đăng ngày 15/01/2026 11:43, số lượt xem: 48

Anh à, em nhớ anh...
Em biết nói gì hơn ngoài câu nhớ anh?
Chỉ là nỗi nhớ còn khắc khoải
Em chẳng biết khi nào ta gặp lại
Như hẹn ước em đã gửi anh tháng năm nào.

Em có những niềm riêng không kể hết
Em có nỗi nhớ anh không tả nổi,
Mù mờ em mộng hình anh,
Ở trong hoang hoải mong manh ít nhiều.
Em có một tình yêu đẹp lắm...
Em đã yêu hết hai đời mùa xuân,
Nhưng chẳng biết tự mình phải sao tiếp,
Chia? Dẫu đường chi cũng vô thường.

Chẳng hiểu sao đâu ra cái sầu nặng
Cứ quẩn mãi trong đầu những đêm hằng.
Dạo đây em thức đêm nhiều,
Thức tìm nỗi nhớ phiêu du cõi mờ.
Em trượt dài trong ánh sáng điện thoại,
Kiếm tìm chi hững hờ kẻ chung côi,
Một niềm riêng em chắc chẳng ai có
Cũng chẳng ai hiểu nổi em đâu mà sẻ cùng.

Thế nào nhỉ? Em nhớ anh lắm, anh ơi...
Em không biết chuyện mình có nên đôi...
Em từng hứa sẽ hẹn anh ngày ấy,
Cái ngày em học đất Sài Gòn.
Ấy mà em phũ phàng quá,
Đến mùa sim tím em lại có ai rồi.
Thực là chăng có lẽ chỉ em biết,
Và có lẽ chỉ em hiểu được em.
Tự trách mình sao lại còn nhớ anh,
Còn vương anh trong lòng mang hẹn ước.
Tự trách mình sao ngu ngơ ngày trước
Đã chọn đi và bỏ mặc niềm đau.

1:00, 29/5/2025