Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới năm chữ
Thời kỳ: Hiện đại
2 bài trả lời: 2 thảo luận
3 người thích
Từ khoá: Thơ phổ nhạc (567)

Đăng bởi Nguyệt Thu vào 16/03/2009 20:21, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 29/09/2015 20:40

Đâu đã là mùa thu
Mà lá đành héo úa
Thương một vầng trăng cũ
Lang thang suốt mấy mùa

Dòng sông thương quá rộng
Xui thuyền chẳng đến bờ
Giữa ngày qua như mộng
Tình trôi về bến mô?

Một niềm yêu lận đận
Một lòng tin bơ vơ
Nghe tim chừ buốt lạnh
Kỷ niệm bỗng xa mờ...

Thôi lại về lặng lẽ
Nhặt lá của mùa xưa
Phơi trong lòng nắng hạ
Sưởi cho ngày đông mưa!


(24/02/2009)

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Em đã di,nhưng mùa thu vẫn theo em

Thu vàng theo em

Có một chiều kia
Thu vàng heo hút gió
Em dìu heo may
Cuốn theo nắng hanh vàng
Cây thưa mong manh
Trong vườn xưa phai úa
Xuống rụng âm thầm
Vương níu gót chân quen

Thu vàng theo em
Bao cành không hát nữa
Lá sầu heo may
Mây trắng đòn ngang đầu
Thân em mong manh
Giữa ngàn trùng lau xám
Nui đồi sương mềm
Dòng suối Ướt suy tư.

còn nữa

Tôi nào đâu với đam mê
Với bao la,trước bến bờ viễn vông
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

"Nhặt lá mùa xưa" - Hiền ngoan tiếng yêu mềm

Từ ban mai nắng mật vàng tươi, trong bóng chiều hôm, ánh khuya sao trăng lấp lánh, tiếng mưa qua ngõ sầu, cơn cuồng phong bất chợt hay xuân hạ thu đông bất biến… thơ Từ Nguyễn trong Nhặt lá mùa xưa ngời lên từng con chữ lấp lánh, tròn ý đầy tình.

Nguồn cảm xúc thơ Từ Nguyễn khởi hành từ cuộc sống thật của chính mình. Chiều sâu tháng năm dài, bề dày hiện thực với những biến chuyển phù trầm không giới hạn đã tạo nên một bút lực mới, trữ tình để từ ấy, mỗi bài thơ trong Nhặt lá mùa xưa là bức tranh sinh động đủ sắc màu ấm lạnh.

Hình ảnh từng chiếc lá yêu thương dần tái hiện nguyên lành không gian xa xưa với cuộc tình dại khờ một thuở. Chiếc lá mỏng manh thành kỷ vật tin cậy óng ánh lên vầng sáng buổi yêu đầu. Lá lung linh bay trên từng phím chữ đã nên thơ.

Nhặt lá mùa xưa. Lá cũng là hiện tại hiền lành, lặng lẽ trong biển đời mênh mông sóng động. Với lá, người thơ tìm về góc nhỏ dịu êm cho thơ cộng hưởng với đất trời và niềm vui dung dị cùng tâm tình tri kỷ, tri âm đang hình thành một cõi bình yên, rất bình yên, hòa ái.

Nhặt lá mùa xưa. Ước mơ, khát vọng kiếm tìm từng vùng trời dĩ vãng xanh cũng ngân lên nguồn rung động vô cùng trong tâm tưởng người thơ. Câu hỏi ngắn nhưng tiềm ẩn dằng dặc biết bao hoài niệm, da diết theo mỗi cung thương, bậc nhớ: “Có ai cùng với tôi/ Giữa một ngày đang mới/ Tìm lá mùa xưa rơi...”

Nhặt lá mùa xưa. Từ Nguyễn đã gom mọi hồi ức đẹp, có buồn có vui trong đời nạm lên giai điệu thơ khi trầm lắng, khi trào dâng. Chắt lọc rồi buông thả. Gọt giũa và chạm khắc. Lá mong manh mà lại vĩnh hằng, trang trọng, hiền ngoan trong chiếc kén thơ yêu.

Nhặt lá mùa xưa. Từ Nguyễn gọi mời: “Hãy về với cội nguồn/ Cho mềm đôi cánh mỏi/ Chút tin yêu còn lại/ Trải lên che vết sầu...”

Nhặt lá mùa xưa.
Xin lần mở từng trang!


(Nhà thơ Võ Quê)
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời