Đến bao giờ lòng lại sẽ bình yên?
Hay vĩnh viễn không còn ngày tháng đó?
Vòm trời rộng, kiếp người hoài bé nhỏ
Có nghĩa chi mà cứ mãi trở trăn?

Hãy cứ thả mình trôi theo tháng năm
Đừng vò xé tâm can, đừng tội tình ý nghĩ!
Mặc kệ yêu thương, đừng buồn vị kỷ
Rồi cuộc đời - như thường lệ - sẽ qua!

Cớ chi mà em cứ xót xa?
Mọi chuyện có khác đi chỉ vì giọt lệ nhòa?
Em có chắc mình sẽ thừa mạnh mẽ?
Quên nhẹ nhàng bao nỗi thiết tha?

Đừng đổ thừa tại mưa gió chiều nay
Xới xáo niềm riêng gieo buốt lạnh giữa ngày
Tại kẻ đa đoan, mơ một điều không tưởng
Nên nỗi buồn còn thỉnh thoảng ghé về đây...


(29/8/2009)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Em thích bài thơ

Chị Thu: Bài thơ buồn da diết, khắc khoải; nỗi buồn đong đầy từng câu chữ- em cảm nhận một sự bất ổn...Vì thế, em thấy nỗi buồn cứ dằng dặc chứ không phải chỉ "thỉnh thoảng ghé về đây". Đó là em cảm nhận thế. Và em rất thích khổ thơ đầu...Giá như em có nhiều thời gian hơn để được đọc nhiều hơn thơ của chị...

Tôi yêu cuộc sống hôm nay
Bởi trong tôi có những ngày hôm qua...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nỗi buồn trong thơ...

Hôm nay mới tình cờ đọc được cảm nhận này của hoa cỏ! Chắc những người làm thơ, nhất là thơ buồn đều có những trở trăn giống nhau nên em mới bắt gặp những câu thơ này của chị? Nỗi buồn trong thơ, nối nhau đời này qua đời khác, thế hệ này "chuyển giao" cho thế hệ khác, có bao giờ ngừng nghỉ được đâu em? Nếu tình cờ ta lại là "người được lựa chọn", thì hãy vui lòng mà nhận lấy, em ạ.
Đó là cảm nhận của chị khi đọc thấy các dòng này của em...

:)

"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Làm quen

Hôm nay tìm vào Thi viện, gặp Từ Nguyễn, thấy lòng mình như thơ hơn từ thơ của Nguyễn!

Từng con chữ dường như biết nói...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Đồng cảm

Thơ của bạn, Hay nỗi lòng của Huế
Mang mác buồn trong gió lạnh mưa bay
Tiếng chuông chùa văng vẳng đâu đây
Đẩy cánh phượng tàn vương trên lối nhỏ
Ray rứt, rứt ray,chạnh lòng ai đó
Như lạ, như quen,như gặp tự bao giờ

Thời gian rồi sẽ trôi qua
Nghĩa tình bè bạn mặn mà chẳng phai
Ai lên phố núi hỡi Ai
Khi về nhớ mãi mắt Ai dõi nhìn
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời