Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ở không đâu đếm mấy cội quỳ
Như người quên vội dấu chân đi
Thấy nắng ta rung lòng sầu muộn
Nhớ em qua mắt tuổi xuân thì

Đà Lạt đón ta về Tết muộn
Vượt lòng xuống núi leo đèo mây
Gạt sương bay thấu hồn muôn trượng
Chạnh nhớ chân em rẽ lối này

Thông bay chút phấn vàng theo nắng
Nhà đồi mở trắng cửa thinh không
Sao ta đứng trước thềm cửa vắng
Thương người đi chân bước nặng lòng

Vỗ trán ta tìm trong mây thẳm
Áo em vàng lẫn cội hoa quỳ
Thấy hồ nước lặng dừng bước chậm
Chút tình rêu cỏ cũng ra đi

Mới hay Đà Lạt rét cong người
Tay che gió tạt ủ môi cười
Thèm một bờ vai còn tóc rối
Hương còn quanh quẩn tuổi đôi mươi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]