602.75
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
13 bài trả lời: 13 thảo luận
9 người thích
Từ khoá: XHCN (5) Stalin (2) CNXH (11)

Đăng bởi Vanachi vào 24/06/2005 16:08, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 18/01/2021 22:49

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh:
Ông Xta-lin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười...

Trên đồng xanh mênh mông
Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn đỏ
Một niềm tin
Hướng tương lai, hai ông cháu cùng nhìn.

Xta-lin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng con thơ gọi Xta-lin!
Mồm con thơm sữa xinh xinh
Như con chim của hoà bình trắng trong...

Đêm qua, loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột, xé lòng biết bao!
Làng trên xóm dưới xôn xao
Ông sao sáng nhất trời cao băng rồi!
Xta-lin ơi!
Hỡi ôi Ông mất, đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười.

Yêu con, yêu nước, yêu đời
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu...

Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi.
Ngày xưa đói rách tơi bời
Bây giờ mới có được nồi cơm no.

Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có người mới có tự do tháng ngày.
Ngày mai, dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập, ơn này nhớ ai?

Ơn này, nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác, một vai ơn Người.
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé, trọn đời nhớ Ông!

Thương Ông, mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng yêu nước yêu chồng, yêu con.
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường...

Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.


5-1953

Nguồn: Tố Hữu, Việt Bắc, NXB Văn học, 1962

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Đứa trẻ trong bài Đời Đời Nhớ Ông không phải là mới tập nói.

Nhiều người đọc bài thơ này của Tố Hữu chê cười ông vì đã ca tụng lãnh tụ hơi quá. Làm gì có đứa trẻ nào tập nói mà tiếng đầu tiên nó lại gọi "Xíttalin"? Thật ra độc giả đọc không kỹ thơ. Thơ mở đầu như vầy

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Xíttalin bên cạnh nhi đồng
Áo Ông trắng giữa mây hồng
Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
Xíttalin! Xíttalin!
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xíttalin!

Thật ra là, người mẹ đưa ảnh ông Stalin cho con, rồi bảo con đây là Stalin nè. Và đứa bé mới bập bẹ gọi cái tên tiếng nước ngoài theo giọng của người mẹ, nên Tố Hữu mới viết

Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xíttalin!

63.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Cảm tác sau khi đọc bài thơ “Đời đời nhớ Ông” (Tố Hữu)

Hỏi: - Sao đời cạn nhân văn,
Sinh sôi thể loại thơ văn nô tì?

Rằng: - Khi hòn đá biết đi,
Nói, viết khác chút ấy thì Địch - Ta!

21.00
Trả lời
Ảnh đại diện

.

Tung hô quá vậy trả lời xem tại sao cái nôi của cộng sản - Liên Xô lại sụp đổ, người dân vui mừng khi được thoát khỏi cộng sản:)?
Cộng thì mãi là cộng, gây tội ác rồi nhồi sọ thế hệ bằng những bài thơ như trên. Sten với chả lin

21.00
Trả lời

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]