Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Sau nhà có khu vườn
Cây nhãn cành lá vươn
Các cháu thường ra đó
Họp nhau chơi đá ban.

Đá ban không có bóng
Các tướng nhóc loay hoay
Cuốn nút giẻ làm bóng
Vậy mà chơi cũng say.

Cũng dẫn, truyền, móc, sút,
Cũng phạt góc, coóc ne,
Cũng làm bàn, tính điểm
Như cầu thủ nhà nghề.

Các cháu chỉ ước ao
ba lông chính cống
Lăn miết và nảy cao
Chơi thế mới thật sướng!

Ông nghĩ thương chúng nó
Chút xíu hả hê rồi!
Chút xíu ấy phải có
Cho đời trẻ tươi vui.

Ông bảo “các cháu ngoan”
Cố chăm học chăm làm
Ông sẽ cho phần thưởng
Một quả bóng đàng hoàng!

Sẵn món tiền nhuận bút
Ông ra phố tức thì
Đi lùng mua bằng được
Bóng da, có véc ni.

Được qua bóng ra bóng
Đàn cháu sướng mừng rơn
Bắt tay ngay vào việc
Sửa sang lại khu vườn.

Một buổi sáng chủ nhật
Chúng lao động rất hăng
Sân vận động “Vườn nhãn”
Gồ ghề được san bằng.

Rồi với sáu cầu thủ
Một đội bóng ra đời
Đặt cái tên rất ngộ
Đội “Đầu cua tai voi”.

Cũng trung phong, hậu vệ
Cũng tiền đạo, thủ thành
Đủ lệ bộ ra vẻ
Đấm đá cũng đủ vành.

Cuộc đấu vui ra phết
Cũng được được thua thua
Cũng tranh cãi kịch liệt
Ông phải ra dàn hoà.

Các cháu bèn khẩn khoản
Mời ông làm trọng tài
Luật đá bóng mít đặc
Ông cũng: “Ừ, được thôi!”


19-5-1971

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]