Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 08/02/2007 14:38, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 21/07/2012 15:45

“Все живое особой метой”

Все живое особой метой
Отмечается с ранних пор.
Если не был бы я поэтом,
То, наверно, был мошенник и вор.

Худощавый и низкорослый,
Средь мальчишек всегда герой,
Часто, часто с разбитым носом
Приходил я к себе домой.

И навстречу испуганной маме
Я цедил сквозь кровавый рот:
"Ничего! Я споткнулся о камень,
Это к завтраму все заживет".

И теперь вот, когда простыла
Этих дней кипятковая вязь,
Беспокойная, дерзкая сила
На поэмы мои пролилась.

Золотая словесная груда,
И над каждой строкой без конца
Отражается прежняя удаль
Забияки и сорванца.

Как тогда, я отважный и гордый,
Только новью мой брызжет шаг...
Если раньше мне били в морду,
То теперь вся в крови душа.

И уже говорю я не маме,
А в чужой и хохочущий сброд:
"Ничего! Я споткнулся о камень,
Это к завтраму все заживет".


1922

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tế Hanh

Người nào sống khác thường
Số phận định từ trước
Nếu tôi không nhà thơ
Tôi đã thành trộm cướp

Gầy gò và bé nhỏ
Điều khiển bọn trẻ ranh
Tôi về nhà là thấy
Xây xát cả thân mình

Mẹ tôi kêu hoảng hốt
Tôi nói, máu đầy môi:
"Con vấp vào hòn đá
Ngày mai sẽ lành thôi"

Bây giờ thì khác trước
Tuổi nghịch ngợm qua rồi
Một sức sống man dại
Tràn trề trong thơ tôi

Chữ hiện lên hỗn loạn
Trong mỗi một câu thơ
Như phản ánh phá phách
Của chú bé ngày xưa

Tàn bạo và kiêu hãnh
Dáng điệu mới luôn luôn
Xưa máu đầy trong miệng
Nay máu đầy trong hồn

Tôi không nói với mẹ
Mà với cả mọi người
"Tôi vấp vào hòn đá
Ngày mai sẽ lành thôi".

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Tất cả mọi thứ trên đời này chỉ
Được bắt đầu từ những tháng ngày xanh
Giá mà tôi đã không là thi sĩ
Có lẽ đã thành kẻ trộm, lưu manh.

Dù vóc dáng tôi gầy xương, thấp bé
Nhưng anh hùng trong mắt bọn trẻ thơ
Và thường xuyên bao nhiêu lần cũng thế
Mũi rách tả tơi khi trở về nhà.

Nhìn thấy tôi mẹ vô cùng kinh sợ
Tôi từng lời nói rít qua kẽ răng:
"Chẳng sao đâu! Con vấp vào hòn đá
Chỉ đến sáng mai tất cả sẽ lành".

Và giờ đây khi trong lòng nguội lạnh
Tính ngang tàng, nóng nảy những ngày xưa
Thì có điều gì băn khoăn, lo lắng
Tràn ra thơ như chẳng có bến bờ.

Cả một đống đầy những lời vàng ngọc
Như vẫn còn đeo bám lấy từng dòng
Muốn nhắc lại thuở ngang tàng, gan góc
Của thằng lõi con tính nết lông bông.

Như ngày xưa tôi kiên cường gan góc
Chỉ bây giờ cú đấm mới tinh khôn...
Nếu ngày xưa người đánh tôi vào mặt
Thì giờ đây đang rỉ máu trong hồn.

Và tôi nói với bọn người xa lạ
Một bọn người hèn hạ, lũ lưu manh:
"Chẳng sao đâu! Tao vấp vào hòn đá
Chỉ đến sáng mai tất cả sẽ lành!"

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Phàm những cuộc đời kỳ lạ
Đã được định đoạt từ xưa,
Nếu tôi không thành nhà thơ
Hẳn đã trở thành trộm cắp.

Tuy gầy guộc và nhỏ thấp
Vẫn cầm đầu lũ trẻ ranh,
Mỗi bận trở về nhà tranh
Mũi, tai thường bê bết máu.

Mẹ thoáng thấy tôi, sợ hãi
Còn tôi nói rít qua môi:
- Con va vào hòn đá đấy,
Chỉ sớm mai lành ngay thôi!

Giờ đây những trò nghịch cũ
Dường như đã tắt ngấm rồi,
Nhưng lời hỗn hào, hoang dã
Lại tràn đầy trang thơ tôi.

Cả đống những lời vàng ngọc
Tuôn ra trên giấy từng trang,
Phản ánh một thời quá vãng
Của thằng chọi con ngang tàng.

Như xưa, tôi vẫn can trường
Vẫn tự hào từng bước dấn,
Xưa người đấm tôi xưng mặt,
Nay hồn ngập máu chứa chan.

Và tôi không nói với mẹ,
Mà với bọn người gian manh:
- Chẳng sao, ta va vào đá,
Chỉ sớm mai thôi lại lành.


Nguồn: Những đỉnh cao thơ Nga. Tạ Phương dịch, NXB Văn học, Hà Nội, 2010
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Mọi sinh vật trên thế giới
Đã bị đánh dấu từ xưa.
Chắc tôi lang thang, trộm cắp,
Nếu như không thành nhà thơ.

Dù thấp bé và gầy quắt,
Trong đám trẻ vẫn anh hùng,
Bao lần máu mũi tứ tung,
Tôi trở về nhà chiều muộn.

Mẹ hoảng sợ khi mở cửa,
Tôi nghiến răng, miệng máu trào:
“Con vấp đá thôi mẹ ạ,
Sáng mai là khỏi, không sao”!

Và giờ đây, khi đã nguội,
Tính cách sôi sục ngày nào,
Sức mạnh hoang dã tuôn trào,
Vào những trang thơ tôi viết.

Lời lời bạc vàng tuôn chảy,
Và trên từng dòng chứa chan
Chất anh hùng ngày xưa ấy,
Ngày bé đánh nhau, lang thang.

Như xưa, kiêu hãnh ngang tàng,
Nhưng đời tôi đã thay trang…
Xưa tôi dập bầm thể xác,
Nay ứa máu trong tâm hồn.

Nói với đám đông cười nhạo,
Chứ không phải mẹ như xưa:
“Ta vấp đá mà, chuyện nhỏ,
Sáng mai là lành vết thương”.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời